Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2019

Chuyện của e hơi dài nhưng quả thực e rất bế tắc. Xin mọi ng bớt chút thời gian đọc và cho e lời khuyên đúng đắn ạ.

E chào mọi ng. Chuyện của e hơi dài nhưng quả thực e rất bế tắc. Xin mọi ng bớt chút thời gian đọc và cho e lời khuyên đúng đắn ạ.
E năm nay 29 tuổi, 2 vc e bằng tuổi nhau. Chúng e có 2 bé 1 gái 6 tuổi và 1 trai 1 tuổi. Thời gian yêu và lấy nhau đến bh ngót nghét 10 năm rồi. Chồng e trc khi yêu e thì yêu nhiều rồi còn a là mối tình đầu của e. E thì cao nhưng đc cái k đẹp gái lắm nên chẳng ma nào yêu. E nghĩ xấu mà học dốt thì nhục lắm nên e cắm đầu vào học. E đỗ đh trong lòng bn mơ ước. Chủ yếu mơ gặp đc a nào ngon zai để biết yêu nó thế nào mà cả cái trường đh to như thế k ma nào ngó e. Đến giữa đh năm nhất e mới gặp chồng e. Lúc đấy chồng e đang qua lại với bà chị họ e nhưng tết uống rượu say quá, mắt sang vành vồ nhầm e nên từ đấy ông trời đưa đẩy chúng e yêu nhau. Gia đình nhà e bm làm công chức chẳng giàu cũng k nghèo. Còn nhà a mẹ bán hàng xén ngoài chợ, bố trước đây bán tạp hoá nhưng sau k cạnh tranh đc nên đóng cửa. Bố a ấy cũng có tuổi nên chỉ quanh quẩn ở nhà. Hồi đầu mới yêu a ngại gia đình a như thế nhưng e chẳng thấy có vấn đề gì. Lúc đấy e chỉ nghĩ may quá cuối cùng cũng có ng yêu lại còn cao to đẹp trai nên e k nghĩ nhiều mà yêu mù quáng.
Bm e cho e bn tiền thì e dùng hết ngần ấy để đãi a ăn uống mua sắm đi chơi. E chưa bh để a giả bất cứ tiền gì vì e nghĩ làm thế là yêu hết mình. Kể cả học đc học bổng e cũng cho a hết. Hồi đầu a còn ngại nhưng sau thì e cho và a nhận như thói quen rồi. A rất mải chơi game chơi thâu đêm suốt sáng học hành chểnh mảng. Chơi nhiều quá nợ bn tiền k có tiền giả e đành đập cơn lợn tiết kiệm đi giả cho a. Việc học hành có bài tập e cũng làm hộ. Quần áo a e cũng giặt, hầu như tất cả đều là e làm. Mặc dù a ở trọ còn e ở với bm e. Trừ buổi tối ra ban ngày e ở phòng trọ a suốt. Thế rồi yêu đc 3 năm e phát hiện e có thai. Lúc đấy e học giữa năm cuối đh. E hoang mang cực độ k biết làm tn thì a quyết tâm gặp bm e xin cưới. E chửa 3 tháng thai to phá cũng đc nhưng ảnh hưởng với cả tội lắm nên e cũng nhắm mắt đưa chân. 
Cưới xong vì còn nửa kì cuối đh nên a và e ở nhà e. A ở rể e biết là k tm nên e cũng rất để ý để cân bằng giữa bm e và a. Bm e thì bị đặt vào thế đã rồi quá sốc k nghĩ e lại lấy chồng sớm thế đâm ra có ác cảm với chồng e. Va chạm cũng là k tránh đc. Đỉnh điểm là khi e đẻ đc 3 tuần a đánh e 1 trận. 2 vc e trc đó cãi nhau vì e phát hiện ra a nt cho ng yêu cũ của a. Thời gian đấy bm e rất giận nhưng rồi mọi chuyện cũng qua. Bọn e tốt nghiệp đh xong đều k xin đc việc ngay. E vướng con nhỏ còn a học cao đẳng xin vào nhà nc rất khó. Họ hàng nhà e có 1 bác làm doanh nghiệp chuyên xuất khẩu khoáng sản nên bác bảo a về làm cho bác. Lúc ấy con e đc 1 tuổi rồi a bắt đầu đi làm ở trên cửa khẩu còn e ở nhà bm đẻ ở hn. Sau này cấm biên nên a nghỉ k đi làm nữa. Trc a vẫn mơ ước làm công an nên a bảo e a xin đi nghĩa vụ. Bên nhà e còn 1 bác nữa làm sếp to trong ngành công an nên a đi nghĩa vụ luôn. A đi nghĩa vụ cơ quan ngay gần nhà a nên chẳng phải lo gì cả. Thời gian đấy e chưa xin đc việc nên học lên thạc sĩ biết đâu lại dễ xin hơn. Kết quả e học xong xin việc 5 7 nơi đều k nhận. A đi nghĩa vụ có trợ cấp nhưng chẳng bh tiêu cho v con lấy 1 đồng. Toàn đi r chè bạn bè hoặc có thì a tiêu cho sở thích riêng. E cũng k có ý kiến gì vì e hay đc các bác nhà e cho tiền. Mẹ e là út lại ốm yếu nên các bác thương toàn bảo cho e để e k xin mẹ e. Nhà chồng e thì chẳng mấy khi cho vì đk k khá giả lắm. E cũng k có ý kiến gì vì k có thì trách sao đc. Mỗi năm e lại tiết kiệm tiền để 2 vc đu du lịch. Chồng e từ ngày y e coi e giống cái két hơn là 1 ng vợ. Trước khi hết nghĩa vụ e còn dành dụm tiền để 2vc đi côn đảo khấn Cô Sáu phù hộ cho a thi đỗ đại học. Rồi e cũng e thêm bé thứ 2. E mở 1 cửa hàng bán đồ ăn sáng. Bụng to vượt mặt mà vẫn bưng bê cho khách. Vừa chăm bé lớn vừa làm ngày có khi lãi đc 200k nhưng chỉ cần a bảo a muốn ăn cái này mua cái kia thì 1 tr e cũng k tiếc. Gần ngày đẻ e k làm nữa mà đóng quán. A thì thi xong rồi đang chờ kết quả. Ngày mà e đi đẻ cũng là ngày a nhận tin đỗ đh. Cả nhà e mừng k tả đc. Riêng e k mừng tý nào. À tại sao e k mừng vì năm trước đó vc e mua xe ô tô nhưng hơn nửa là tiền của nhà e. Còn lại e mượn ngân hàng. Lúc e còn làm thì có tiền giả lãi nhưng đẻ xong nằm 1 chỗ lại 2 đứa con thì e lấy đâu ra tiền giả. E bàn với a bán xe đi thì a chửi e k tiếc lời. Tính chồng e sĩ diện, hồi đi nghĩa vụ gây ra k biết bn chuyện nhưng bác e đứng ra bênh hết. Bh mua đc cái xe ô tô hơn bạn bè nên có chết cũng k muốn bán. A đi học thì bắt đầu thay đổi k quan tâm mẹ con e nữa mặc dù e mới đẻ. Bé trai đầy tháng xong thì a đi học mà. A k nt gọi điện thậm chí có những lúc về thăm con a còn k nhìn mặt e. Điện thoại zalo fb trc e biết hết mk mà giờ a đổi hết. Chỉ cần cầm vào đt của a là a nổi điên trợn mắt lên. Thời gian đấy e rất ức chế vì con nhỏ quấy khóc, con lớn thì ốm, a thì như thế. Mặc dù e đã xin lỗi và hỏi a e có lỗi gì a nói e sửa nhưng càng ngày a càng khó chịu với e. A còn bảo quên hết chuyện cũ với e và chán e rồi. E cũng đoán a có bồ nhưng k có chứng cứ. Đến tết e nhìn trộm đc mk đt của a nên mò vào xem thì thấy hay liên lạc với 1 số đt. E hỏi thì a bảo số đấy của ông anh học cùng tr. E đánh bạo gọi thì con gái nghe. Lúc đấy trời đất kiểu sụp đổ. E chắc chắn a có bồ rồi. Hôm sau e hỏi thì a nổi điên đánh e 1 trận. Mà e bị ăn đánh nhiều rồi. Lúc say r là đánh e. Sau đấy e suy nghĩ lại và quyết định li hôn. Hết tết a về trường học còn e đưa 2 đứa nhỏ về nhà e. E k liên lạc với a nữa. Đùng cái lão bị trĩ do uống nhiều r. Phải vào viện 198 nằm viện thì ngay gần nhà e nên e vào chăm thường xuyên. Cơm nc các kiểu, lau người ngợm chân tay, chăm từ a đến z. Trc lúc lão nằm viện e có bảo là li hôn nhưng lão k đồng ý. Sau e nói nhiều quá thì a ấy bảo khi nào ra viện sẽ kí đơn nên e chăm nhiệt tình để nhanh ra viện. Nhưng ng tính k bằng trời tính. Lão bị nặng quá phải mổ nên nằm viện lâu hơn dự tính. Mổ xong thì đau nhăn nhó khó chịu chẳng làm đc gì nhưg là vc nên e k ngại mấy việc vệ sinh lau chùi cho lão. Sau đợt đấy lão lại thay đổi. Tự nhiên kiểu bắt đầu có tình cảm lại với e. E thì vẫn nhất quyết li hôn. Nhưng a ấy bảo a ấy biết sai rồi bh chỉ muốn quay về với v con gđ hp như trc. E nghĩ lại khoảng thời gian e đau đớn dằn vặt 1 mìn khi biết bị cắm sừng mà tức. E bảo bh nói cho e biết a cặp với ai đến mức độ nào rồi thì e bỏ qua nhưng lão nhất quyết k khai. Mà cũng lạ số đt đấy là sim rác e tra kiểu gì cũng k ra. Bọn e lại cãi nhau vì e muốn biết tình địch là ai còn đề phòng còn lãi k muốn nói. Cuối cùng e bảo k khai thì li hôn lão cũng đồng ý. Giờ e nghĩ e chán. Bn năm e hi sinh, gần 10 năm lão mua cho e đc 2 thỏi son, 1 bộ quần ái ngủ và 1 cái váy. Còn đồ của lão e mua k thiếu gì. Lúc có tiền e còn mua cho vòng cổ, vòng tay vàng nhưng thiếu tiền đổi đt lão bán hết. Giờ e thấy chán quá chồng mà vô trách nhiệm. Đến hộp sữa cũng chưa bh mua đc cho con. Chưa bh thức đêm trông con phụ e. Đại loại vô tâm vô trách nhiệm và kiểu lợi dụng e ấy. E muốn li hôn mà bh 2 đứa con rồi. Chúng nó cũng bện bố nữa. Mọi ng bảo e ngu dại gì bỏ đến ngày hưởng quả ngọt thì bỏ nhưng e chán cảnh hi sinh vô ích lắm rồi. Công an thì công an chứ. Gia đình nhà e cũng tạo điều kiện hết sức cho chồng e nhưng chẳng bh a ấy cảm ơn bm e lấy 1 câu, chẳng bh hỏi thăm sức khoẻ bm e luôn. Bm chồng e trc đây còn giản dị chứ giờ thấy con trai đỗ đạt e thì k nghề nghiệp nên coi thường e lắm. Trc h e chưa bh xin bm chồng e cái gì đến cái xe ô tô cũng là tiền nhà e mà bố chồng e mỗi lần lấy xe đi toàn bảo e là: m bảo thằng xx là t lấy xe đi nhé. E gần như chả là gì trong nhà đấy. Đây là e kể sơ qua thôi chứ kĩ lưỡng dài dòng lắm. Tính e như đàn ông thoáng tính chẳng tiếc chồng con cái gì nhưng mãi thế này e mệt mỏi lắm.

Ko thể chịu nổi đc cái hảm của bà cô bên nhà nội nên em viết vài dòng lên đây

Chào mng. Ko thể chịu nổi đc cái hảm của bà cô bên nhà nội nên em viết vài dòng lên đây. Chuyện là, bố mẹ e từ 2 năm trc đã li thân, nhưng chưa li hôn, dù có thế nào thì đó cũng là chuyện của gđ e. Thế mà, thân là ca sĩ, mc, hay tổ chức đi chùa, đi từ thiện này nọ, bà em gái của bố e, ngồi bên quán cà phê trong xóm ngồi nói xấu mẹ em ngay bên đó, dù ng bên kia cũng rất lịch sự mà bảo rằng, "thôi, chuyện nhà anh an em ko muốn nói". Nhưng bả vẫn ngồi kể, cho tới tuần trc, chú đó vào nhà kiếm ba em nhưng ba e ko có nhà, và chú đó nch vs mẹ em, sau đó e mới biết là bà ta nói xấu như thế, ngoài mặt thì tốt lm, sau lưng đi nói xấu mẹ e, thế là e ntin nói là, "cô út sống s cho con nể, chứ đừng để con coi út nguyên như bãi rác". Hôm nay bà cô ba ở chung nhà ra nh2 e hỏi e ch gì, thì e kể ra, nhưng ko nói tên chú đó, bà cô ba bảo "ko đc phải nói tên ng đ1o ra, con coi lại bản chất mình thế nào, là hsg mà lại hỗn như thế, cả cái xóm này cũng biết m hỗn r, tại s lại có những lời nói hỗn hào như v , mất dại...." trong khi, ko có lửa làm s có khói. Lúc nào ngoài mặt cũng giả vờ tốt bụng, sau lưng thì đâm ra chọt vào cho nhà e xào xáo ko yên, bây giờ thêm trò nói xấu. Tối ngày từ thiện bla bla bla các kiểu, quay mv ca nhạc trên you tube, sau lưng lại như thế=)) mà bả cũng tốt lành gì, chẳng qua là ko thích nói tới. Lm bao nhiêu việc đê tiện, tình cảm lăng loàn. Thôi e ko nói tới, thử hỏi có câu chữ nào e nhắn bả là chửi tục ko mà bảo e hỗn, thử hỏi ng ta nói xấu ba mẹ mình như thế thì mng sẽ cảm thấy thế nào. Bây giờ quay ra chửi e như họ thánh thiện lắm, như là em thích gây chiến ... trong khi e là ko thích qtâm nhiều đến chuyện ng khác, thiệt là ko biết làm sao vs cái thể loại như vầy

Mong ad duyệt bài

Mong ad duyệt bài
Các chị e 25 tuổi , lấy chồng gần một năm và chưa có con, cuộc sống hôn nhân gần một năm qua của em không hạnh phúc, a là người vũ phu mỗi lần hai vk ck cãi nhau a lại đánh e , gần đây nhất a đánh e đập đầu vào tường e vừa khóc vừa gọi về cho ba đẻ e ns anh đập e , mẹ ck ở ngoài nghe bà kình e nói có tí xíu vậy mà cũng mách lại, e bỏ về gần cả tuần anh k thèm lên, nhìn ba e già yếu mà rầu rỉ cho cuộc hôn nhân thất bại của mình e nao lòng quá , có phải e nên ly hôn làm lại cd không các chị, có chị nào ck vũ phu mà ly hôn vẫn có được niềm vui hạnh phúc sau này k ?

Sai người khổ tâm cả đời

Lấy Ck buồn quá các mẹ ơi...😭
Chỉ muốn rằng cuộc đời này đừng có lây chồng cho khỏe .. muốn được yên ổn . Nhưng vì con ., tất cả vì con mà phải cố gắng dung hoà,, tự làm vui bản thân . Ai đã biết cảm giác của 1 ng chồng ngày ngày nhậu say .nhìn mặt đó đi nhậu về cái mặt tửng tửng ngay cả vk đứng trước cũng ko thèm nhìn...mơ mơ màn màn. Mệt mõi . 😭 muốn kể nhiều nhưng hết sức luôn rồi ak. Láy chồng trung nam , bất đồng ngôn ngữ quan điểm sóng... a ta quan điểm có nhậu mới có mối quan hệ làm ăn( vẫn đang o trọ o sg , con thì để bà ngoại nuôi o quê) ko cần nhậu cũng nhậu.. nhậu về là say chưỡi sóc khiêu khích đuổi tui về quê đủ điều, chờ
nó 11-12h đêm về ăn cơm , về nó vác bản mặt ngơ ngác soi mói. Nó có thấy cái bản mặt vợ nó thui thủi tội lỗi đến đâu . Giả điên mà sống , tĩnh dạy nó vẫn chụp tôi ôm hôn chằm chằm , tối đến lại lên cơn say chưỡi với vợ . 😭
Ngán lắm ak., suy trong cùng,, các bạn láy chồng nên chọn người yêu có tính thật đầm, rồi hẳn láy .
Sai người khổ tâm cả đời

Các chị cho e lời khuyên với

 . Bé đầu nhà e đc 12m bé t2 đc 14 tuần . Hôm trc e với ck e có cãi nhau vì chuyện làm ăn , rồi mẹ ck e bênh ck e chằm chằm , nói qua nói lại mà cuối cùng bà đấy bảo con e k phải con cháu nhà bà đấy e giận quá cãi lại bà ay luôn . Rồi sau đó e bế con về ngoaoj đựpc 1 tuần rồi . Ck e thuộc tuýp người gia trưởng , nghe lời mẹ . Từ hôm e về a ta chỉ nhaêsn cho e 1 tin bảo e là đừng bh làm phiền a ta nữa . 
Các c cho e lời khuyên đi ạ . E rầu quá

Các mom cho em lời khuyên

20 tuổi lấy ck 🙂
20 tuổi bước bào cs hôn nhân, gd ck cũng có kinh tế nên cs cũng k có gì phải lo nghĩ về kinh tế, Cho đến khi có ebe sinh con đc tròn 11 tháng cũng là lúc e phát hiện ck ngoại tình, 2 ng ăn ở với nhau ở chỗ làm như 2 vck e thật sự rất sốc k nghĩ rằng 1 ngày đẹp trời mình lại biết rằng trên daafu mọc cái sừng khá là dài, nhưng vì thương con sợ bme buồn nên đành bỏ qua tiếp tục sống vs ng ck phản bội 1 cách vui vẻ, nhưng 3 tháng sau a ta báo nợ 300tr và em lại sụp đổ 1 lần nữa. Để con nhỏ ở nhà và đi làm giả nợ “ thực ra bme ck đã giả cho” và đến bây giờ cách 2 năm anh ta lại báo nợ 200tr mọi chuyện với em khá là bình thường nhưng cho đến khi em biết mẹ ck em rất hay đi nói xấu con dâu. Lòng tốt của mình đặt sai chỗ sai cả ngươi. E đang dối k biết có nên nói cho bố ck biêt về chuyện ck em lại chơi nợ nần nữa k vì hiện tại mẹ ck e dấu và đã giả nợ cho gần xong. Các mom cho em lời khuyên vs ạ. Ai gạch đá xin bước ra ngoài 😞

Tại tôi yêu a ấy quá nhiều rồi nên không biết phải làm sao cả mong mọi người giúp đỡ ạ

Xin phép cả nhà cho tôi dùng ních mới đăng bài vì nhóm có nhìu người quen nên hơi bất tiện ạ ... Hơi dài lên mọi người cố đọc ạ.... 
tôi năm nay 24 tuổi là 1 người đàn bà cũ đã vấp ngã 1 lần đò . Tưởng chừng chẳng thể nào có thể tiếp tục để bước tới chấp nhận 1 mối tình nào thêm nữa . Nhưng rồi 4 năm chôi qua tôi đã mở lòng và yêu thương anh . Anh là người trung quốc anh hơn tôi 1 tuổi nhưng nhìn anh rất trẻ cao nói chung là mẫu đàn ông lý tưởng của các cô gái trẻ . Tôi và anh làm chung công ty anh là cháu của Tổng giám đốc công ty Anh là chủ quản của 1 bộ phận và tôi cũng vậy tôi với anh bằng vai vế trong công việc . Trong thời gian làm việc anh là người lấy số và wechat để liên lạc với tôi . Mọi ngày hết giờ làm việc a có nhắn tin hỏi thăm như tôi đã ăn uống chưa đang lzi . Còn anh anh đi đâu lzi đều chụp ảnh hay quay video thậm trí còn gọi cho tôi coi . Nói chuyện được 3 ngày a có hẹn ngày hôm sau trở anh đi mua giày tại a là người trung quốc ko biết nói tiếng việt và ko biết chỗ mua nên tôi nhận lời . Ngày hôm sau tôi đến chở a đi và a có nói muốn rủ tôi tới nhà 1 người cô làm cùng bộ phận với anh người cô đó rất tốt với anh tôi cũng đồng ý đưa a đi . Tôi và a có ở lại nhà cô ăn cơm cùng với 1 người bạn làm cùng a . 1 ngày tiếp xúc với anh tôi thấy a rất hiền quan tâm tới tôi và tâm lý . Anh hút thuốc tôi có nói thuốc ko tốt a liền vứt bỏ và nói sẽ bỏ thuốc . Sau ngày hôm đó về a ngày càng quan tâm lo lắng cho tôi nhiều hơn . Vài hôm sau a có ngỏ lời rằng thấy tôi rất tốt bụng anh ấy thích tôi trong khi đã biết tôi đã từng ly hôn . Tôi hỏi a đủ. Điều tại sao lại thích tôi có bnhiu người thích anh tại sao a ko trọn a lại chọn một người như tôi a chỉ nói anh không quan trọng điều đó a chỉ biết anh thương tôi và muốn chăm sóc cho tôi vậy là tôi đã tin anh tôi nhận lời yêu anh sau 2 ngày suy nghĩ yêu nhau được 1 tuần thì cty có được đi du lịch và tôi vs anh cùng đi trên xe tôi và anh ngồi chung a luôn lắm tay tôi ko rời tới khi xuống xe cũng vậy đi đâu a cũng lun nắm tay tôi đi tạo cho tôi cảm giác an toàn . Rồi sau ngày đi du lịch đó về cả công ty đồn ầm lên tôi vs anh yêu nhau và họ nói tại sao a là trai tân mà lại đi yêu 1 người như tôi a hoàn hảo về tất cả mọi mặt còn tôi là ng đã qua 1 lần đò. Tôi cảm thấy tủi thân và ấm ức rồi lại nghe được rằng chú anh ko đồng ý cho tôi và anh yêu nhau chú ngăn cấm anh nhưng tôi hỏi anh thì a nói ko có chú ko nói gì với anh cả . Anh rất sợ chú vì anh sang đây làm việc là phải theo chú hết . Đi đâu lzi cũng bị chú quản lý . Yêu nhau được 1 tháng thì tôi có dẫn a về phòng trọ cty cách nhà hơn 20 cây nên thuê nhà gần cty cho tiện . Và ngày hôm đó chúng tôi đã ... A nói anh sẽ chịu trách nhiệm . Tôi yêu thương a bằng hết tất cả những gì trân thành nhất quan tâm chăm sóc anh từng cái nhỏ nhặn nhất . Rồi từ ngày đó ngày đi làm tối về là tôi vs anh lại cùng về phòng trọ anh thường phải chốn vì a ở ký túc tại công ty cùng chú và những người trung quốc khác ngày ngày cứ thế trôi qua trong hạnh phúc cho tới khi que thử thai 2 vạch tôi có đưa cho a xem và a nói tôi muốn như thế nào a chiều theo ý tôi như vậy a nói đưa tôi về trung quốc và cưới tôi đồng ý . Nhưng 1 tuần sau a nói với tôi thời gian này chúng ta ko thể có con được và a có khóc có quỳ xin tôi rất nhiều lần mà tôi không chấp nhận rồi mấy ngày sau a lại nói nv tiếp tôi vẫn không chấp nhận vậy là a nói thế mình cưới bên việt nam và anh sẽ ko về trung quốc nữa tôi đồng ý nhưng vẫn chưa dừng ở đó tới khi cái thai được 7 tuần thì a ấy lại nói tôi phải bỏ cái thai cả bầu trời trk mắt tôi như sụp đổ . Tôi như ng điên ko ăn không uống ko ngủ thời gian này tôi đã phải nghỉ ở cty và ko đi làm nữa . Dường như là kiệt sức tôi vẫn quyết tâm để cái thai cho dù a có ko cần tôi hay ko cần con đi chăng nữa . A có nói anh cần tôi chứ ko cần con 2 người sống rất tốt mà tại sao cứ phải 3 người . Nếu tôi cần con đồng nghĩ là không có anh. Nhưng anh vẫn quan tâm chăm sóc tôi như trước chỉ là ít về phòng trọ vs tôi mà thường ở ký túc và đi uống bia với bạn trước kia a đi đâu làm gì đều hỏi và nói vs tôi thậm trí là tôi đi anh mới đi nhưng h thì không a ko hỏi ý kiên tôi và cũng ko nói với tôi nữa . Rồi Vài ngày sau chuyện kinh khủng đã xảy ra với tôi . Tôi bị đau bụng và ra máu có gọi điện cho a và anh đưa tôi đi bệnh viện . Đau lòng làm sao cái thai đã bị bóc màng nuôi không có màng nuôi để nuôi bé nữa tôi khóc khóc ngất mà phải chịu chấp nhận bỏ bé . Chẳng còn nỗi đau nào hơn nỗi đau này nữa tôi quay sang trách móc anh a đã hài lòng chưa đã đúng ý a chưa anh cũng chỉ biết quỳ xuống rồi ôm tôi khóc . Ngày hôm sau từ bệnh viện về a vẫn ân cần chăm sóc tôi hỏi tôi muốn ăn gì a mua rồi nói tôi phải nghỉ ngơi a đi làm . tối hôm đó về a đưa tôi 3 triệu rồi nói e ăn gì thì mua ăn nhé. từ lúc yêu tiền của a với tôi dùng chung nhưng thường anh bỏ ra nhiều hơn .sáng hôm sau a đi làm tới ngày hôm nay tôi viết những dòng tâm sự này đã là 1 tuần a không hề nhắn tin hay gọi điện hỏi thăm tôi dù là 1 câu cũng ko về phòng trọ thăm tôi . Tôi gọi hôm đầu thì a nói công ty nhiều việc quá anh bận không có thời gian tối về mệt a ngủ quên . Rồi ngày t3 t4 tới ngày t7 tôi nt gọi điện anh không nghe máy cũng không trả lời tin nhắn của tôi mấy ngày trước tính khí a cơ khác thường hay cáu vs không vui không gần gũi tui như trước . Rồi a lấy lý do là chú quản chặt anh không chốn đi được nữa . Tôi có nhăn tin cho a rằng nếu a hết yêu tôi và muốn yêu người khác thì có thể nói với tôi rồi tôi nói rất rất nhìu rồi tôi gọi nhiều cuộc điện thoại a cũng ko nghe a cứ im lặng như thế không 1 câu trả lời . Rồi hnay như sét đánh ngang tai . Có người bạn ở cty có gọi điện cho tôi và nói có 1 người mới vào cty và thay vị trí của tôi ở cty người bạn của tôi nói . Anh suốt ngày ngồi gần bé đó để ý và chêu . Tôi cảm thấy lòng bất an và tự hạ thấp bản thân mình nhắn tin cho anh rằng tôi rất nhớ a a có thể về với tôi được ko cũng vẫn là tin nhắn đi mà không có trả lời . Hiện tại thực sự tôi rất mệt mỏi và hoang mang tôi cũng không thể chấp nhận thêm 1 nỗi đau nào thêm nữa con thì mất bjo anh ấy lại đối xử với tôi như vậy . Tôi bây giờ phải làm sao mọi người cho tôi xin lời khuyên nên đi tiếp hay dừng lại ạ . Tại tôi yêu a ấy quá nhiều rồi nên không biết phải làm sao cả mong mọi người giúp đỡ ạ .... Cảm ơn...

Thực sự rất cần những lời động viên

Thực sự rất cần những lời động viên.cuộc sống này bế tắc quá.nâng lên đc mà chẳng đặt xuống được.chống lại cả thế giới để đến với nhau.khi khó khăn phải lo ăn từng bữa.khi bị tất cả mọi quay lưng thì thương yêu nhau.bảo vệ nhau.hi sinh vì nhau.khi cuộc sống bắt đầu ổn định thì mọi thứ hoàn toàn thay đổi.vk thai nghén.ko ăn uống đc gì.ốm yếu xanh xao.nhà ck mắng chửi.thì ck lại mải mê với các bữa nhậu nhẹt.để rồi vk ko chịu đựng được đi theo.sảy ra cự cãi.và ra tay đánh vk đang mang thai 3 tháng tới mức suýt chút nữa thì sảy thai.và khi 7 tháng cũng bị đánh.tất cả các ngày 8/3;14/2;20/10;sinh nhật vk.đều đi uống rượu.đi hát với người khác.stress tâm lí.vk sinh non khi thai mới hơn 8 tháng.có dấu hiệu đau bụng từ trưa đã nhắn ck có đi đâu thì để ý điện thoại.en bị đau bụng rồi.kết quả hơn 11h đêm gọi cả chục cuộc ko nghe máy.phải nhắn chị cùng đi bảo ck về giúp.về đến nhà lại chửi bới làu bàu.rồi lăn ra ngủ.đau đớn.tủi thân.ôm bụng bầu tự mình đi cố xuống trạm xá lúc 2h sáng.cái cảm giác đó ai có thể hiểu.sinh con song ở nhà với vk đc 2ngày.ngày thứ 3 đã rủ nhau làm cá gỏi ăn.nửa đêm về người nồng nặc mùi rượu.mùi cá.lại có dành con để ôm để hôn.bế con mà đầu con lắc qua lắc lại như con lúc lắc.lúc đó m vô cùng hoảng loại vội vàng đỡ lấy con bế vào lòng.và ôm con để mặc ng ck vũ phu đó đấm đá.tát. Khi vừa mới vượt cạn đc hơn ,2ngày.cảm giác đó có ai hiểu. Đau đớn tới tận cùng.đau tới mức muốn tìm đến cái chết cho cả 2 mẹ con.may mình đã vượt qua đc cái suy nghĩ tiêu cực đó.Giờ con cũng đc 2 tuổi rồi.bản thân lại cảm thấy trống rỗng quá và đau đớn quá.vk ck vẫn sống cùng nhau.mà còn coi nhau ko bằng người dưng nước lã.mệt mỏi và đau đớn nhưng lại chẳng thể nào dứt ra đc...

Trên đời này có rất nhiều gia đình có CS viên mãn.

Trên đời này có rất nhiều gia đình có CS viên mãn. Nhưng tiếc thay mình lại ko nằm trong số đó. Ngay lúc này đây khi viết lên đây những dòng chữ này tôi đang rất hụt hẫng, hoang mang và tuyệt vọng. Cách đây 1h đồng hồ khi tôi 1 người CN đang phải làm đêm tại Cty thì nhận đc 1 cuộc gọi từ 1 số lạ.
"A lô.
E à, đang làm gì đấy, rồi abc..... 
Ai vậy? Ai mà nói gì tôi ko hiểu gì hết
A Tuấn mà. Mai về mấy giờ. Đi chơi với a ko?
Tôi ko quen a và ko hiểu a nói gì". Tắt máy luôn. Nhưng hình như những câu nói gọi mời đi chơi đó tôi đã phát hiện ra rằng đó chính là giọng nói của ck mình.
20p sau hắn gọi điện lại và chửi rủa tôi. À con đĩ mày đi ngủ với thằng nào. Bạn bè tao nó nói mày nát... Thì mày mới đc làm tổ trưởng chứ m có vẹo gì mà tự nhiên đc làm tổ trưởng, qly. Rồi sau đó liên tiếp là những câu sỉ nhục, vụ oan giá họa cho tôi.
Hắn nói tôi đi làm cty tranh thủ ra ngoài 1, 2 tiếng đi ngủ với người ta thì ai biết. Tôi ko biết nói gì cũng ko muốn thanh minh chỉ nói: tầm nhìn của a hạn hẹp vậy thôi sao?
Tôi đau lòng, chới với, ngồi đờ đẫn người ra và nghĩ liệu cuộc hôn nhân này còn tiếp tục được nữa ko?
Tôi và a vừa xây nhà xong năm ngoái. Số tiền tôi có dồn hết vào việc xây nhà. Và hơn thế nữa tôi còn nợ 1 khoản khá lớn từ việc vay trả góp nặng lãi để hoàn thiện ngôi nhà đó. Trong CS a là người sống buông thả. Rượu chè, nghiện cờ bạc, lô đề. Mới đây nhất tôi còn phát hiện ra a cặp bồ với 1 người khác. Tôi đã tha thứ để duy trì cái gđ này dù trong thâm tâm rất đau lòng.
Người ck đó đã nhiều lần ghen tuông vô cớ. Đánh rồi đuổi. Cờ bạc cắm xe tôi đi CN đến giờ tôi vẫn phải đi nhờ xe đi làm.
Nhưng mọi người ơi tôi ko dám dù chỉ trong suy nghĩ tôi cũng ko dám ly dị vì 2 đứa con, vì bố mẹ đẻ và vì danh dự của người phụ nữ. Tôi sống 1 mực chung thủy với ck và yêu các con. Đã nhiều lần nhẫn nhịn, chịu đựng. Ko biết tôi còn mạnh mẽ đc đến bao h nữa. Tôi đang rất khổ tâm, và ko có lối thoát.
Ai cho tôi lời khuyên và động lực???
Tôi phải làm sao đây??? 😥😥

Muốn kể cho các bạn nghe 1 câu chuyện có thật của bạn Em

Muốn kể cho các bạn nghe 1 câu chuyện có thật của bạn Em bị 1 thằng lừa mà Em muốn nể con vợ nó lun.
.
Thằng này đánh DJ các mẹ ạ. 1 vợ 2 con nhưng mà đt mí fb ko để 1 cái ảnh nào của vợ hay con cả, cứ như zai tân ý 🤣...
...
Khốn khổ con bạn Em bị thằng này lừa 1 vố đau 😑 nó nói nó chưa vk con làm con bạn Em tưởng thật lao vào yêu sống yêu chết. Rồi 1 buổi tối đẹp zời chuyện gì đến cũng đến. Con vk thằng ý nt cho bạn Em... Lúc đó bạn Em mí ngã ngửa ra 🤢🤢🤢
...
Bạn Em do cay cú gọi người muốn tìm đáng thằng kia , nhưng mà lại giật mình thay cô vợ lại bảo bạn Em là đừng đánh , rồi xl thay chồng ...
1 thằng ck 2 con, con lớn cũng 4 tuổi rồimà fb hay đt k có nổi 1 cái ảnh của vợ con, thì có đáng là chồng hay không???
...
Thử hỏi các mẹ ở đây ai được như cô vk đó 😩

26 TUỔI CHƯA LẤY CHỒNG CÓ PHẢI LÀ BẤT HIẾU?


Do có nhiều bb trong nhóm nên cho phép em mượn nick ảo của 1 bạn để tránh bị làm phiền. 
Tâm sự với các chị em, năm nay em 26 tuổi. Công việc ổn định, biên chế nhà nước. Bố mẹ em cũng khoảng 50 tuổi. K phải trẻ nhưng cũng chưa đến mức già quá.. Gia đình em kinh tế cũng đủ ăn. Mọi người trong nhà đều có lương cả. Việc cũng chẳng có gì lớn lao khi mà mẹ em liên tục chửi mắng em vì tội KHÔNG CHỊU LẤY CHỒNG, ngày nào cũng vậy. Cứ nhìn thấy mặt em là mẹ em lại đay nghiến em chửi rủa em vì tại sao con nhà nta lấy chồng hết còn mày thì không.

Em không phải không lấy chồng mà em chưa tìm được người để mà tin tưởng để lấy làm chồng các chị em ạ. Trước có yêu 1 anh 5 năm nhưng vì bằng tuổi và nhà kinh tế kém hơn nhà em và mẹ em không đồng ý. Em thương bố mẹ nên đã ct với anh ấy. Bọn em cũng chia tay nhau 4 năm rồi. Em cũng có tìm hiểu một vài đối tượng nhưng em k có cảm tình gì với người ta cả, rồi mẹ em lại chửi em là loại ngu, đã đéo lấy được chồng rồi còn kén chọn. Vì trong số đó có 1 anh nhà giàu, cũng ngoan hiền nhưng em không thích thì phải lsao? Tsao lại bắt em lấy 1 ng mà em không thích? Rồi về nhìn mặt nhau sống lsao được. Em có nói với mẹ thì mẹ gạt bỏ hết và lại chửi em. Công việc của em chỉ làm giờ hành chính. Còn lại thoèi gian em ở nhà thì mẹ lại chửi là cái loại m suốt ngày ru rú ở nhà chó nó lấy 😭😭😭😭 em buồn lắm mà chẳng biết phải lsao, ngày nào mẹ em cũng chửi em. Em phải làm gì bây giờ hả các chị ơiiiiiii😭😭😭😭😭😭😭

Ba tôi những ngày tháng cuối đời

BA TÔI...
Ba tôi những ngày tháng cuối đời chỉ ú ớ gọi tên mỗi một người đàn bà, không phải là mẹ tôi.
****
Mẹ không oán giận gì ba, chỉ trách móc duyên phận trớ trêu không cho ba gặp lại người ấy lần cuối cùng. Mẹ tôi 32 tuổi mới cưới chồng, cái tuổi thời đó đã bị gán mác là ế ẩm gái già. Mẹ xinh xắn ngoan hiền nhưng mãi không tìm nổi bến đỗ cuộc đời, người yêu đầu tiên hi sinh trên chiến trường, người thứ hai phụ rẫy, thanh xuân của mẹ cứ thế trượt dài.
Ba gặp mẹ khi đã qua một lần đò. Hai người đến với nhau vẫn ôm những nỗi niềm riêng, ba mất đi người thương, mẹ mặc cảm vì mang tiếng gái lỡ thì. Nên ở bên nhau nghĩa tình mãi không trọn vẹn. Ba ngơ ngác nhớ vợ cũ, mẹ ngơ ngác nhìn ba, biết mình muôn đời không sưởi ấm nổi trái tim người đàn ông đã chết queo, cóng lạnh kể từ khi vợ cũ bỏ đi.
Ba với người ấy chỉ sống với nhau năm năm nhưng nhớ thương kéo dài trọn kiếp. Tôi hồi bé thỉnh thoảng vẫn nghe hàng xóm kể về những điều lãng mạn ngỡ chỉ xuất hiện trong phim, rằng có người chồng đi làm vất vả suốt ngày nhưng chiều nào cũng về tận tay gội đầu cho vợ, có đôi vợ chồng cứ cuối tuần lại đèo nhau đến làng trẻ mồ côi chơi đùa với các em nhỏ, vợ làm bánh, chồng nặn tò he cho lũ trẻ chơi. Mãi sau này tôi mới biết đó là những ký ức tươi đẹp thuở ba tôi còn ở bên vợ cũ.
Hạnh phúc của ba không kéo dài lâu. Nhà nội tôi càng ngày càng khó chịu ra mặt vợ cũ của ba. Bởi cưới nhau về mấy năm, cô vẫn không thể sinh con, ba tôi lại là con trai độc đinh. Cô ấy còn hay đau ốm, toàn những bệnh phải chạy chữa tốn kém. Đồng lương thầy giáo không đủ xoay xở, ba phải làm thêm rất nhiều việc chân tay để kiếm tiền. Vì vợ, ba có thể làm mọi thứ để thấy cô ấy sống vui tươi, khỏe mạnh. Nhưng bà nội tôi đổ lỗi cho cô tội làm mạt nhà chồng, đã không đẻ được con lại ốm đau dặt dẹo. Hễ ba vắng nhà, bà lại lô vợ cũ của ba ra mạt sát, hành hạ.
Cô chịu đựng không được những lời đay nghiến, nhất là không chịu đựng nổi cảnh chồng lo toan, khổ sở vì mình nên đã bỏ đi, chỉ để lại lá thư từ biệt. Ba tôi chạy đi tìm khắp nơi suốt một thời gian nhưng cô vẫn biệt tăm. Đến lúc nhận được lá thư gửi từ một thành phố xa xôi cùng tấm ảnh cô chụp chung với người cô gọi là chồng mới, ba mới chịu chấp nhận sự thật rằng người thương đã xa xôi. Từ đó, cô không một lần về lại quê cũ. Ba sau này cưới mẹ theo sắp đặt của gia đình.
Mẹ tôi cũng biết cô ấy, đó là người chị cùng trường, học trên mẹ vài khóa. Mẹ kể rằng cô ấy hiền dịu, thương người, đặc biệt có mái tóc thướt tha nổi tiếng đẹp nhất trường. Ngày xưa có rất nhiều người theo đuổi nhưng không hiểu sao cô ấy lại chọn người nhút nhát, ít nói như ba tôi. Tôi biết rằng để kể về người cũ của ba như vậy, thật sự không hề dễ dàng. Mẹ luôn tôn trọng ba, tôn trọng cả người phụ nữ duy nhất ba đem lòng yêu.
Năm ông nội đổ bệnh nan y. Bao nhiêu tiền tiết kiệm cả nhà đã mang đi chữa trị cho ông nhưng vẫn không đủ. Ba tôi suýt bán căn nhà và mảnh đất hương hỏa. Đúng lúc đó vợ cũ của ba gửi về một khoản tiền lớn, nhờ cô bạn thân mang đến để ba lo cho ông. Ba từ chối nhưng cô bạn thân kiên quyết không về nếu ba tôi không nhận. Ông nội tôi đợt đấy nhờ được cứu chữa kịp thời mà qua khỏi. Ba viết thư gửi người thương, rằng “anh nợ em một đời”, thư gửi đi không hồi đáp. Sau này ba tôi xoay đủ tiền, định đi tìm vợ cũ trả lại nhưng bạn của cô nhất quyết ngăn cản, nói rằng cô giờ không muốn gặp lại kẻ đã thuộc về quá khứ, kể cả số tiền cô cũng không cần lấy.
Tâm nguyện gặp lại người thương của ba tôi mãi mãi không thực hiện được. Chỉ đến khi vợ cũ qua đời, được đưa về quê mai táng, ba mới được cho biết sự thật rằng người ấy chưa từng cưới chồng khác, bức ảnh ngày xưa chỉ là để dối lừa ba. Suốt ngần ấy năm, cô làm giúp việc cho nhà người ta, cuối đời được nhà chủ thương tình, đưa vào viện dưỡng lão. Khoản tiền gửi ba cô đã chắt chịu suốt thời gian dài, thậm chí phải vay thêm của nhà chủ.
Ba từ đó càng chìm sâu vào nỗi đau đớn thẫn thờ và thương nhớ vợ cũ. Việc duy nhất tôi thấy ba đặt trọn vẹn tâm huyết là đi thăm mộ của cô. Chiều chiều người ta thấy một ông già thất thểu ra nghĩa trang ngồi đến tối muộn rồi lại thất thểu trở về, vừa đi vừa lẩm bẩm như đang nói với người chốn xa xăm. Vài năm sau đó, ba qua đời, chỉ nhắn lại hãy đưa ba về nằm bênh cạnh mộ người thương.
( Sưu tầm câu chuyện có thật của 1 bạn nhưng mình không nhớ tên.sorry )

Buồn lắm các mẹ ạ

Buồn lắm các mẹ ạ.e và ck quen nhau 3 tháng thì kết hôn.đến nay cũng về sống chung với nhau đc 1 năm rồi.hồi mới yêu mặn nồng bao nhiêu thì bây giờ nhạt toẹt bấy nhiêu. Ông ck e tính khô khan chả bjo nói đc câu nào tình cảm cả, e sinh bé đc gần 6 tháng rồi tính cả lúc có bầu kiêng cử tới nay cũng cả năm chả bjo vk ck chung đụng j nữa.đêm năm cũng chỉ 1 cái ôm ấp j hết e chán quá.nhiều lúc muốn gần gũi mà lão ý cứ đẩy e ra.có mẹ nào như e k.hay lão ý có bồ nhí hả các mẹ hay lão k còn hứng thú với vk nữa.e thấy hôn nhân mà k có khoản ấy nó nhạt nhẽo vô vị quá.nhiều lúc thấy như người dưng vậy.buồn lắm các mẹ an ủi e đi ạ.e dùng nick ảo nha các mẹ 

Đêm hôm chán chẳng ngủ nổi. Em 3 đứa con

Đêm hôm chán chẳng ngủ nổi . Em 3 đứa con . Dạo gần đây các con thi nhau ốm . Hết đứa này đến đứa kia toàn bệnh lâu khỏi . Em lo cho con chẳng ăn uống được gì . Người mệt mỏi suy nhược . Còn chồng em từ ngày nuôi mấy con cá là dồn hết tâm sức vào mấy con cá . Đi làm về chẳng hỏi đến vợ con chỉ quan tâm đến cá . Cho cá ăn , thay nước cho cá . Ngắm cá dành hết tg buổi tối từ khi về nhà cho cái bể cá . Em có nói nhiều lần mà vẫn vậy , nhẹ có , chiến tranh lạnh có , vậy mà chỉ được một lúc tâm trí lại trong bể cá . con sốt nói thì biết thế . Còn cá ôm cá không lên màu lo sốt vó lên . Đi mua thuốc về chữa cho cá . Rồi nhắn tin cho mấy đứa trong hội cá suốt cả ngày . Không thèm để ý gì đến vợ con . Lúc này còn mang bạn ở hội cá về nhà uống rượu ngắm cá trong khi mình bế con đến 1h . Em mệt quá bảo tự bế con cho con ngủ đi , em đi vào phòng . Lúc sau bế con vào rồi ra phòng khách ngủ ngắm cá ko thèm ngủ trong phòng luôn . Rồi viết stt trên fb kiểu tâm trạng chán nản ko thể rãi bày ra được . Mọi thứ bh ko cùng suy nghĩ , trái ngược nhau . Em thấy mệt mỏi muốn buông xuôi quá . Chẳng nhẽ bh sống kiểu chăm lo cho các con . Còn chồng thì mặc kệ anh muốn làm gì thì làm ko quan tâm không nói chuyện nữa . Em thì lúc nào cũng muốn gia đình êm ấm nhưng cứ mãi thế này em mệt mỏi quá ...!!!
2h đi vào phòng hắn học . Bỏ đi ra ngoài đường bh vẫn chưa về . Một đêm mất ngủ . Quá chán
- Theo mọi người mai em phải hành xử thế nào với chồng em vì dám bỏ nhà đi vì mấy con cá ạ ???? Đây là lần đầu tiên dám bỏ nhà đi .

E chán nản quá các chị ạ

E chán nản quá các chị ạ. Ng yêu e lương hơn 5 triệu 1 tháng, e lương hơn 10 triệu. A ấy cũng hiền, cũng tốt, nhưng lại ko có trí tiến thủ. Gia đình a ấy rất quý e, nhưng e cảm thấy các thành viên trong gd ấy sống nhạt làm sao ấy. Kiểu ko tâm sự, ko tình cảm đâu. Gdinh e thì sống tình cảm lắm, về nhà ng yêu chơi mà e cứ thấy hụt hẫng sao ấy. Hơn nữa a ấy còn là ng sống nội tâm, cái j phật lòng là chiến tranh lạnh mấy ngày. Lên nhà e thì lúc nào cũng kêu ngại trong khi bố mẹ e đối xử với a ấy như con cái trong nhà. 
2 đứa tính năm nay cưới, nhưng càng nghĩ e càng thấy chân nản các chị ạ. E cảm thấy tương lai mù mịt lắm.

Em cảm ơn các chị nhiều lắm!

Các chị trong hội nói xem em đúng hay em sai với ạ. ( em dùng nick thật nên đừng ai gạch đá hay bê bài em đi dâu nha)
Chả là em và ny yêu nhau 3 năm r ạ. Em học ra trường nhưng ko xin đc việc, đành phải đi lm công nhân. 5 hôm trước là ngày em vừa mới hết 1 tuần ca đêm ạ, các chị biết đấy đi làm đêm về rất mệt, em nghĩ đc ngày nghỉ nên ngủ thoải mái từ 9h sáng đến tận 19h45 tối luôn. Nên em ko có nt cho ny đc ạ. Và khi tỉnh dậy, nt cho ny em, thì ny em tl là "em đi chơi với bạn về rồi à?". Em xin đc giải thích chữ bạn kia là ý nói em đi với thằng khác đó ạ. Mà thật sự em bực lắm, rõ ràng biết em đi làm ca đêm về mệt, ở phòng ngủ thôi nhưng lúc nào cũng hạnh họe em nv ý. Nên em cáu và nói như dưới ảnh ạ. Từ hôm đó ny em im lặng luôn nt ko xem, gọi ko nghe. Em ko biết có phải nặng lời quá ko nữa. Các chị nói xem em đúng hay sai ạ? Và khi con trai im lặng như thế có phải là muốn ct rồi ko ạ? Em và ny ở xa nhau nên lúc nào cũng nghĩ em có đầy người theo, em nói ko thì lúc nào cũng ko tin. Mà rõ ràng hơn em tận 10t đó ạ. 
Em cảm ơn các chị nhiều lắm!

Em không biết nên lên làm phiền các chị , mong nhận được giải đáp ạ Em cảm ơn !

Em mượn nick ảo vì có nhiều người quen trên hội .
Các chị thông thái cho em hỏi xíu .
Em mới sinh bé đầu tiên, đang ở nhà mẹ đẻ nuôi . Tiền sinh, viện phí ngoài bệnh viện thì phía nhà nội lo rồi. Giờ về mẹ đẻ nuôi thì tiền sinh hoạt lo cho 2 mẹ con hằng tháng thì mình có gửi lại cho mẹ đẻ không? 
Riêng mẹ đẻ em bảo là ba mẹ chỉ có công không lo của, của thì đúng ra là ba mẹ chồng phải lo, đến nhà gửi cho ba mẹ em thì mới phải đạo . Hoặc là vợ chồng em phải lo. Chứ ba mẹ chỉ lo công thôi .
Em thì hằng tháng vẫn gửi tiền mẹ , nhưng mẹ cứ bảo ông bà nội phải lên gửi tiền sinh hoạt hằng tháng mới đúng, ở đâu cũng thế cả. Không tin thì đi hỏi hết đi.
Em không biết nên lên làm phiền các chị , mong nhận được giải đáp ạ
Em cảm ơn !

Cảm ơn chủ nick cho mình mượn nick để tâm sự chân thật về cuộc sống của mình.

Cảm ơn chủ nick cho mình mượn nick để tâm sự chân thật về cuộc sống của mình.
Mình đã từng là người đàn bà luỵ tình. Khi mang bầu 8 tháng, chồng dắt gái về nhà bắt mình cơm nước dọn dẹp cho 2 người ấy. Mình cắn răng làm mà nước mắt cứ rơi. Mình không nhớ nổi mình đã trải qua 1 tuần đó bao tủi nhục thế nào nữa. Cuối cùng có lẻ mình lì hơn nên họ cũng bỏ đi, và mình lại lủi thủi ở nhà đến ngày đẻ (mình mồ côi ba mẹ được chùa nuôi, chồng thì mẹ chết, cha chồng thì bệnh tai biến liệt nửa người và nói chuyện khó khăn). Nhờ taxi và hàng xóm đưa đến bvien sanh con và chăm những ngày trong viện.
Về nhà, mình tự nấu nướng giặt giũ và chăm cha chồng vì đi đẻ 3 ngày ông sống lây lất nhờ hàng xóm tội lắm. Chồng tuyệt nhiên không về. Con đầy tháng, chồng có về 1 lần, nhưng không nói năng gì tới mình mà ngó xem thằng nhỏ có phải con ruột không rồi gom tiền hàng xóm đi đám đầy tháng được vài đồng và đi tiếp.
Có hôm đi chợ mình gặp, mà chồng xem như không quen biết, mình chạy bộ theo hỏi không trả lời. Có lần thì mình rượt theo tới nhà họ đang sinh sống, nhưng chồng kêu về li dị chứ đừng làm ảnh hưởng bồ. Mình lủi thủi ra về. 3 hôm sau, chồng gọi kêu mang giấy đăng ký kết hôn lên để làm giấy li hôn để cưới vợ mới vì cô ấy có bầu, mình cơm nước cho cha chồng xong, địu con 3 tháng tuổi đạp xe lên gặp. Mình lạy lục van xin chồng đừng bỏ con khi còn quá nhỏ thế này. Chồng vẫn nhất quyết li dị, may mắn nhỏ nhoi là cho mình ở thêm 1 tháng để tìm chổ dọn đi và cho mình chiếc xe đạp làm phương tiện.
1 tháng đó, mình nhờ cha chồng nằm chăm hộ cháu nội. sữa đặc mình pha sẳn và thức ăn của ông mình để kế bên có gì ông khều lại lấy và trộm vía cháu rất ngoan. Mình đạp xe đi tìm việc mà chỉ được việc rửa chén buổi chiều đến tối, lương 2,2tr /tháng. Khuya mình dậy nấu bánh canh/ nui vịt (chọn vịt vì ở quê mình vịt rẻ hơn thịt heo) cho vào thùng xốp đậy kín giữ nóng và đạp xe ra trường cấp 2-3 cách nhà 7km bán kịp giờ đi học của các cháu. (Trước bầu bì và cha bệnh mình ở nhà làm ruộng trồng rau, bắt cá, câu ếch sống qua ngày, còn chồng đi làm hồ)
1 tháng trôi đi. Mình chỉ đủ tiền đặt cọc phòng 500 nghìn và xin chủ cho ở hết tháng mới trả tiền phòng, gần như quê mình ai cũng biết hoàn cảnh mình nên chủ cũng đồng ý.
Đến khi dọn ra ngoài ở, ông nội khóc quá chừng mà mình cũng không thể ở lại chăm ông được vì nhà là của chồng. Mình địu con trên lưng đem theo đi làm miết mà con và mẹ nổi mụn cóc luôn. Lưng mình đến giờ con 5 tuổi rồi mà vẫn còn còng chưa đứng thẳng lên được.
Hôm qua ba chồng mình mất, mình chở con về, cũng trên chiếc xe đạp cũ kỹ này, con mình từ ngày mình li dị mình cũng không còn thời gian cũng như sức lực để đạp xe về lại nhà cũ nên con chưa từng gặp lại ông nội, con khá lạ lẫm. Ông còn vỏn vẹn 25kg, mắt trợn ngược nhưng vẫn cố tìm cháu, ông dúi cho cháu 200 nghìn. Cười rồi khóc và lịm dần. Mình lo quán xuyến tang lễ cho ông vì vợ mới của chồng cũ đi đánh bài thâu đêm không về, chồng cũ ngồi ôm con gái 4 tuổi khóc lóc cho cha đẻ chết hay khóc cho thân hắn thì mình cũng không quan tâm nữa vì cuộc sống mình cũng không khá hơn hắn bao nhiêu.
Đến lúc về, hắn xin con mình lại 200 nghìn ông nội cho trước khi chết bảo là cho em gái mua sữa. Mình lấy tiền mình ra cho lại tờ khác, tiền ông nội cho cháu, mình muốn để cháu để dành.
Đạp xe về mà nước mắt chảy, mình không ngờ đời mình lại gặp thằng khốn nạn đến khi li dị cả 5 năm trời vẫn còn khốn nạn. Ngày mai, chắc chắn mình sẽ ổn, chỉ là hôm nay thấy buồn quá. Buồn cho số phận và cuộc đời mình. 38 năm trên cõi đời chưa biết mặt cha mẹ, có cha chồng để gọi cha được chỉ vỏn vẹn 3 năm. Chả có gì cả, cha mẹ không, anh em không, nhà cửa không, thui thủi một mình chẳng biết mình mất đi số kiếp con mình nó có lại như mình không nữa.